人日

宋代 刘弇
去年人日螺江边,今年人日在通川。故家浩荡五千里,客子骚屑心茫然。 霜芦尽解故时叶,生意斗尔归兰荃。海风如刀冰塞渡,欲航野水雪暗天。 它乡信美非吾土,香草悦魂真浪传。南冠故声祇操楚,刘章雅志惟歌田。 五秉如单费廪粟,一囊就尽持餐钱。颠毛冉冉不吾与,齿根浮动轻于翾。 小雀谁言畏死鹞,未肯屈折同杯棬。章贡直西三径在,尔来望眼欲成穿。 科桑洗竹真吾事,孰使龊龊才充员。何时解得无拘束,归钓潭头枫叶鳊。
nián rén luó jiāng biān   jīn nián rén zài tōng chuān jiā hào dàng qiān   sāo xiè xīn máng rán    
shuāng jǐn jiě shí   shēng dòu ěr guī lán quán hǎi fēng dāo bīng sāi   háng shuǐ xuě àn tiān    
xiāng xìn měi fēi   xiāng cǎo yuè hún zhēn làng chuán nán guān shēng cāo chǔ liú   zhāng zhì wéi tián    
bǐng dān fèi lǐn   náng jiù jǐn chí cān qián diān máo rǎn rǎn chǐ   gēn 齿 dòng qīng xuān    
xiǎo què shuí yán wèi yào   wèi kěn shé tóng bēi quān zhāng gòng zhí sān 西 jìng zài ěr   lái wàng yǎn chéng chuān   穿  
sāng zhú zhēn shì   shú shǐ 使 chuò chuò cái chōng yuán shí jiě shù guī   diào tán tóu fēng biān