人日

宋代 唐庚
人日伤心极,天时触目新。残梅诗兴晚,细草梦魂春。 挑菜年年俗,飞蓬处处身。蟆颐频语及,彷佛到东津。
rén shāng xīn   tiān shí chù xīn cán méi shī xìng wǎn   cǎo mèng hún chūn    
tiāo cài nián nián   fēi péng chù chǔ shēn pín páng   dào dōng jīn