人秦川界
拢阪长无极,苍山望不穷。
石径索疑断,回流映似空。
花开绿野雾,莺啭紫岩风。
春芳勿遽尽,留赏故人同。
lǒng
拢
bǎn
阪
zhǎng
长
wú
无
jí
极
,
cāng
苍
shān
山
wàng
望
bù
不
qióng
穷
。
。
shí
石
jìng
径
suǒ
索
yí
疑
duàn
断
,
huí
回
liú
流
yìng
映
shì
似
kōng
空
。
。
huā
花
kāi
开
lǜ
绿
yě
野
wù
雾
,
yīng
莺
zhuàn
啭
zǐ
紫
yán
岩
fēng
风
。
。
chūn
春
fāng
芳
wù
勿
jù
遽
jǐn
尽
,
liú
留
shǎng
赏
gù
故
rén
人
tóng
同
。
。