任鄠令渼陂游眺

唐代 韦应物
野水滟长塘,烟花乱晴日。氤氲绿树多,苍翠千山出。 游鱼时可见,新荷尚未密。屡往心独闲,恨无理人术。
shuǐ yàn zhǎng táng   yān huā luàn qíng yīn yūn 绿 shù duō   cāng cuì qiān shān chū
yóu shí jiàn   xīn shàng wèi wǎng xīn xián   hèn rén shù