人惠酴醾

宋代 姜特立
少年着意玩时芳,每爱风枝玉雪扬。 老去此心浑忘却,不堪犹作故时香。
shào nián zhuó wán shí fāng   měi ài fēng zhī xuě yáng  
lǎo xīn hún wàng què   kān yóu zuò shí xiāng