仍用韵酬衍上人 其一

明代 刘基
多愁秖觉世情疏,愁极凭谁与破除。江海烟尘羁客泪,云山桑梓别人居。 高风断雁惟将恨,衰草残萤不照书。世乱弓刀方有用,休誇新句逼黄初。
duō chóu zhī jué shì qíng shū   chóu píng shuí chú jiāng hǎi yān chén lèi   yún shān sāng bié rén
gāo fēng duàn yàn wéi jiāng hèn   shuāi cǎo cán yíng zhào shū shì luàn gōng dāo fāng yǒu yòng   xiū kuā xīn huáng chū