壬癸岁书情

唐代 黄滔
故园招隐客,应便笑无成。谒帝逢移国,投文值用兵。 孤松怜鹤在,疏柳恶蝉鸣。匹马迷归处,青云失曩情。 江头寒夜宿,垄上歉年耕。冠盖新人物,渔樵旧弟兄。 易生唯白发,难立是浮名。惆怅灞桥路,秋风谁入行。
yuán zhāo yǐn   yīng biàn 便 xiào chéng féng guó   tóu wén zhí yòng bīng
sōng lián zài   shū liǔ è chán míng guī chǔ   qīng yún shī nǎng qíng
jiāng tóu hán 宿   lǒng shàng qiàn nián gēng guān gài xīn rén   qiáo jiù xiōng
shēng wéi bái   nán shì míng chóu chàng qiáo   qiū fēng shuí háng