仁风台

宋代 夏倪
天水相浮合渺漫,杖藜翘首得遐观。祇应台上开阊阖,便觉银潢到耳端。
tiān shuǐ xiàng miǎo màn   zhàng qiáo shǒu xiá guān yīng tái shàng kāi chāng biàn   jué 便 yín huáng dào ěr duān