人道短

唐代 元稹
古道天道长人道短,我道天道短人道长。 天道昼夜回转不曾住,春秋冬夏忙。颠风暴雨电雷狂, 晴被阴暗,月夺日光。往往星宿,日亦堂堂。天既职性命, 道德人自强。尧舜有圣德,天不能遣,寿命永昌。 泥金刻玉,与秦始皇。周公傅说,何不长宰相。老聃仲尼, 何事栖遑。莽卓恭显,皆数十年富贵。梁冀夫妇, 车马煌煌。若此颠倒事,岂非天道短,岂非人道长。 尧舜留得神圣事,百代天子有典章。仲尼留得孝顺语, 千年万岁父子不敢相灭亡。殁后千馀载, 唐家天子封作文宣王。老君留得五千字,子孙万万称圣唐。 谥作玄元帝,魂魄坐天堂。周公周礼二十卷, 有能行者知纪纲。傅说说命三四纸,有能师者称祖宗。 天能夭人命,人使道无穷。若此神圣事,谁道人道短, 岂非人道长。天能种百草,莸得十年有气息,蕣才一日芳。 人能拣得丁沈兰蕙,料理百和香。天解养禽兽, 喂虎豹豺狼。人解和曲糵.充礿祀烝尝。杜鹃无百作, 天遣百鸟哺雏,不遣哺凤凰。巨蟒寿千岁, 天遣食牛吞象充腹肠。蛟螭与变化,鬼怪与隐藏。 蚊蚋与利觜,枳棘与锋铓。赖得人道有拣别, 信任天道真茫茫。若此撩乱事,岂非天道短,赖得人道长。
dào tiān dào cháng rén dào duǎn   dào tiān dào duǎn rén dào zhǎng
tiān dào zhòu huí zhuǎn céng zhù   chūn qiū dōng xià máng diān fēng bào diàn léi kuáng  
qíng bèi yīn àn   yuè duó guāng wǎng wǎng xīng xiù 宿   táng táng tiān zhí xìng mìng  
dào rén qiáng yáo shùn yǒu shèng   tiān néng qiǎn   shòu 寿 mìng yǒng chāng
jīn   qín shǐ huáng zhōu gōng shuō   zhǎng zǎi xiàng lǎo dān zhòng  
shì huáng mǎng zhuó gōng xiǎn   jiē shù shí nián guì liáng  
chē huáng huáng ruò diān dào shì   fēi tiān dào duǎn   fēi rén dào zhǎng
yáo shùn liú de shén shèng shì   bǎi dài tiān yǒu diǎn zhāng zhòng liú xiào shùn  
qiān nián wàn suì gǎn xiāng miè wáng hòu qiān zài  
táng jiā tiān fēng zuò wén xuān wáng lǎo jūn liú qiān   sūn wàn wàn chēng shèng táng
shì zuò xuán yuán   hún zuò tiān táng zhōu gōng zhōu èr shí juǎn  
yǒu néng xíng zhě zhī gāng shuō shuo mìng sān zhǐ   yǒu néng shī zhě chēng zōng
tiān néng yāo rén mìng   rén shǐ 使 dào qióng ruò shén shèng shì   shuí dào rén dào duǎn  
fēi rén dào zhǎng tiān néng zhǒng bǎi cǎo   yóu shí nián yǒu   shùn cái fāng
rén néng jiǎn dīng shěn lán huì   liào bǎi xiāng tiān jiě yǎng qín shòu  
wèi bào chái láng rén jiě niè   . chōng yuè 礿 zhēng cháng juān bǎi zuò  
tiān qiǎn bǎi niǎo chú   qiǎn fèng huáng mǎng shòu 寿 qiān suì  
tiān qiǎn shí niú tūn xiàng chōng cháng jiāo chī biàn huà   guǐ guài yǐn cáng
wén ruì   zhǐ fēng máng lài de rén dào yǒu jiǎn bié  
xìn rèn tiān dào zhēn máng máng ruò liáo luàn shì   fēi tiān dào duǎn   lài de rén dào zhǎng