壬辰三月二十一日读李翰林墓铭云以任侠为事

宋代 王令
嗟吾为颛蒙,木朴无所思。 成童始就学,数岁通书诗。 十五尚意气,自待固不卑。 尝为富贵易,有如涂上泥。 苟意欲自进,足至则履之。 二十忽自笑,学乃谋寒饥。 倘富贵是致,其亦垄断为。 虽曰为学难,我易易则宜。 墙篱号障塞,犹可钻隙窥。 岂此圣人道,苦勉不及期。 反覆私自念,已急犹惧迟。 思而或有得,行之固不疑。 跛以见圣贤,不及犹可随。 道远志所毕,矣驱亦忘疲。 逮兹五十年,财若穿铜鎚。 柄执似可役,持用宁无施。 何意甚困踬,不及庸常儿。 多病骨出露,薄食筋力羸。 鼠饱昼睡穴,鸡飞暮乘埘。 世既鸡鼠俦,宜吾安穷奇。
jiē wèi zhuān méng   piáo suǒ  
chéng tóng shǐ jiù xué   shù suì tōng shū shī  
shí shàng   dài bēi  
cháng wèi guì   yǒu shàng  
gǒu jìn   zhì zhī  
èr shí xiào   xué nǎi móu hán  
tǎng guì shì zhì   lǒng duàn wèi  
suī yuē wéi xué nán    
qiáng hào zhàng sāi   yóu zuān kuī  
shèng rén dào   miǎn  
fǎn niàn   yóu chí  
ér huò yǒu de   xíng zhī  
jiàn shèng xián   yóu suí  
dào yuǎn zhì suǒ   wàng  
dǎi shí nián   cái ruò chuān 穿 tóng chuí  
bǐng zhí shì   chí yòng níng shī  
shén kùn zhì   yōng cháng ér  
duō bìng chū   báo shí jīn léi  
shǔ bǎo zhòu shuì xué   fēi chéng shí  
shì shǔ chóu   ān qióng