壬辰冬识孙元京于郡城剧谈甚得因约余至其家已而不果明年春早闻已下世哭以诗

宋代 汪炎昶
屈指惊前辈,春来倍感伤。斯文虽未坠,此老复云亡。 更觉新诗重,逾思别话长。相知谁遣晚,旧约堕苍茫。
zhǐ jīng qián bèi   chūn lái bèi gǎn shāng wén suī wèi zhuì   lǎo yún wáng    
gèng jué xīn shī zhòng   bié huà cháng xiāng zhī shuí qiǎn wǎn jiù   yuē duò cāng máng