壬辰长至感末日说戏赋

宋代 江南雨
春阳才一线,初酿片霞红。绝信涅槃后,堪怜造化中。 山河终异代,天地正新融。从此心清洁,重回太古风。
chūn yáng cái xiàn 线   chū niàng piàn xiá hóng jué xìn niè pán hòu kān   lián zào huà zhōng    
shān zhōng dài   tiān zhèng xīn róng cóng xīn qīng jié chóng   huí tài fēng