饶德操营中客世与渊才友善有诗送之予偶读想见其为人时闻已薙发出家矣因次其韵

宋代 释德洪
吾闻彼上人,不惰不精进。观其吐词气,人品极爽俊。 迩来效丹霞,裂冠铲须鬓。高才固难容,世议久迫窘。 想于龙象群,眉宇发奇韵。渊才干国器,美若兵厨酝。 平生至孝节,初不愧虞舜。相逢大梁城,连榻尽底蕴。 如开衡岳云,仰此摩天峻。此诗为渠作,崖略见笔阵。 把玩立东风,料峭应花信。明窗小字临,握管腕不运。 爱君透真境,迈往无顾徇。脱身索寞滨,洗我岑寂愤。 掉头一长哦,语卒意未尽。
wén shàng rén   duò jīng jìn guān rén   pǐn shuǎng jùn    
ěr lái xiào dān xiá   liè guān chǎn bìn gāo cái nán róng shì   jiǔ jiǒng    
xiǎng lóng xiàng qún   méi yùn yuān cái gàn guó měi   ruò bīng chú yùn    
píng shēng zhì xiào jié   chū kuì shùn xiāng féng liáng chéng lián   jìn yùn    
kāi héng yuè yún   yǎng tiān jùn shī wèi zuò   lüè jiàn zhèn    
wán dōng fēng   liào qiào yīng huā xìn míng chuāng xiǎo lín   guǎn wàn yùn    
ài jūn tòu zhēn jìng   mài wǎng xùn tuō shēn suǒ bīn   cén fèn    
diào tóu cháng ó   wèi jǐn