染丝上春机

宋代 许玠
锦江之水来蜀西,女红染丝上春机。 可怜欲织未织时,思君意绪如乱丝。 乱丝尚可理,妾愁渺无际。 寒窗轧轧千万梭,断魂随梭暗来去。 荡子醉花月,妾辜鸾镜妆。 寒蛩只解趣机杼,争奈情如刀剑伤。 织成回纹诗,寄与白玉郎。 原郎勿弃置,上有双鸳鸯。 觑著双鸳鸯,忍教孤妾守空房。
jǐn jiāng zhī shuǐ lái shǔ 西   gōng rǎn shàng chūn  
lián zhī wèi zhī shí   jūn luàn  
luàn shàng   qiè chóu miǎo  
hán chuāng qiān wàn suō   duàn hún suí suō àn lái  
dàng zuì huā yuè   qiè luán jìng zhuāng  
hán qióng zhǐ xiè zhù   zhēng nài qíng dāo jiàn shāng  
zhī chéng huí wén shī   bái láng  
yuán láng zhì   shàng yǒu shuāng yuān yāng  
zhù shuāng yuān yāng   rěn jiào qiè shǒu kōng fáng