冉冉云 雨中张坤鹤过访
秋雨潇潇意难畅。忽敲门、道人来访。玄都客、谈论海天方丈。全不管、世间得丧。
惟有真知最高尚。一任他、你争我让。把身心、且自忘忧颐养。阅尽古今花样。
qiū
秋
yǔ
雨
xiāo
潇
xiāo
潇
yì
意
nán
难
chàng
畅
hū
。
qiāo
忽
mén
敲
dào
门
rén
、
lái
道
fǎng
人
xuán
来
dōu
访
kè
。
tán
玄
lùn
都
hǎi
客
tiān
、
fāng
谈
zhang
论
quán
海
bù
天
guǎn
方
shì
丈
jiān
。
de
全
sàng
不
管
、
世
间
得
丧
。
wéi
惟
yǒu
有
zhēn
真
zhī
知
zuì
最
gāo
高
shàng
尚
yī
。
rèn
一
tā
任
nǐ
他
zhēng
、
wǒ
你
ràng
争
bǎ
我
shēn
让
xīn
。
qiě
把
zì
身
wàng
心
yōu
、
yí
且
yǎng
自
yuè
忘
jìn
忧
gǔ
颐
jīn
养
huā
。
yàng
阅
尽
古
今
花
样
。