冉冉 其一

清代 屈大均
冉冉飞光疾,持忧益自摧。已残华发去,复贬玉颜来。 祗有将离草,曾无却老杯。落花知寂寞,应为一徘徊。
rǎn rǎn fēi guāng   chí yōu cuī cán huá   biǎn yán lái    
zhī yǒu jiāng cǎo   céng què lǎo bēi luò huā zhī yīng   wèi pái huái