去者日以疏

宋代 赵文
去者日以疏,留者日以老。 沉忧能伤人,玄发坐成皓。 人生固应尔,要亦何太早。 携持玉雪姿,故敢弃远道。 苍天行悠悠,白日照杲杲。 安得以妾肠,化作君墓草。
zhě shū   liú zhě lǎo  
chén yōu néng shāng rén   xuán zuò chéng hào  
rén shēng yīng ěr   yào tài zǎo  
xié chí xuě 姿   gǎn yuǎn dào  
cāng tiān xíng yōu yōu   bái zhào gǎo gǎo  
ān qiè cháng   huà zuò jūn cǎo