曲玉管•当年

清代 董以宁
靧面为容,簸钱学戏,当年彷佛应呼弟。便到韶华两八,不解嫌疑。 镇相依。花浪栏边,蝉纱帘内,香怀贴抱梳新髻。双觑菱花,曾将一笑酬之。 忍轻离。 此后堪悲,奈一旦、画舠南北,但闻鸿便传言,遥知已定婚期。 泪沾衣。悔当年两小,玉台曾未结红丝。到今日重逢,瞥地凝思。
huì miàn wéi róng   qián xué   dāng nián páng yīng biàn 便 dào sháo huá liǎng   jiě xián
zhèn xiāng huā làng lán biān   chán shā lián nèi   xiāng huái 怀 tiē bào shū xīn shuāng líng huā   céng jiāng xiào chóu zhī
rěn qīng
hòu kān bēi   nài dàn huà dāo nán běi   dàn wén hóng 鸿 biàn 便 chuán yán   yáo zhī dìng hūn
lèi zhān huǐ dāng nián liǎng xiǎo   tái céng wèi jié hóng dào jīn chóng féng   piē níng