去岁得一联“岂敢燕台矜马骨,颇同安邑嗜猪肝”,今足成之
贫居早觉此心安,惟触流光感万端。岂敢燕台矜马骨,颇同安邑嗜猪肝。
十年望去遽如许,千里归来春已残。世事乘除能几剩,好从黄卷觅清欢。
pín
贫
jū
居
zǎo
早
jué
觉
cǐ
此
xīn
心
ān
安
,
wéi
惟
chù
触
liú
流
guāng
光
gǎn
感
wàn
万
duān
端
。
。
qǐ
岂
gǎn
敢
yàn
燕
tái
台
jīn
矜
mǎ
马
gǔ
骨
,
pǒ
颇
tóng
同
ān
安
yì
邑
shì
嗜
zhū
猪
gān
肝
。
。
shí
十
nián
年
wàng
望
qù
去
jù
遽
rú
如
xǔ
许
,
qiān
千
lǐ
里
guī
归
lái
来
chūn
春
yǐ
已
cán
残
。
。
shì
世
shì
事
chéng
乘
chú
除
néng
能
jǐ
几
shèng
剩
,
hǎo
好
cóng
从
huáng
黄
juǎn
卷
mì
觅
qīng
清
huān
欢
。
。