去年十月九日余至燕城今周星不报为赋长句

宋代 文天祥
君不见常山太守骂羯奴,天津桥上舌尽刳。 又不见睢阳将军怒切齿,三十六人同日死。 去冬长至前一日,朔庭呼我弗为屈。 丈夫开即见胆,竟谓生死在顷刻。 赭衣冉冉生苍苔,书云时节忽复来。 鬼影青灯照孤坐,梦啼死血丹心破。 只今便作渭水囚,食粟已是西山羞。 悔不当年跳东海,空有鲁连心独在。
jūn jiàn cháng shān tài shǒu jié   tiān jīn qiáo shàng shé jǐn  
yòu jiàn suī yáng jiāng jūn qiè chǐ 齿   sān shí liù rén tóng  
dōng cháng zhì qián   shuò tíng wèi  
zhàng kāi jiàn dǎn   jìng wèi shēng zài qǐng  
zhě rǎn rǎn shēng cāng tái   shū yún shí jié lái  
guǐ yǐng qīng dēng zhào zuò   mèng xuè dān xīn  
zhī jīn biàn 便 zuò wèi shuǐ qiú   shí shì 西 shān xiū  
huǐ dàng nián tiào dōng hǎi   kōng yǒu lián xīn zài