去临川书西津渔家
作客临川又一年,却寻归路浅滩船。宦游到处真聊尔,别恨何须更黯然。
夹道长红惭父老,绕城浓碧记山川。无端此地成留滞,定自从渠有宿缘。
zuò
作
kè
客
lín
临
chuān
川
yòu
又
yī
一
nián
年
,
què
却
xún
寻
guī
归
lù
路
qiǎn
浅
tān
滩
chuán
船
huàn
。
yóu
宦
dào
游
chù
到
zhēn
处
liáo
真
ěr
聊
bié
尔
,
hèn
别
hé
恨
xū
何
gèng
须
àn
更
rán
黯
然
。
jiā
夹
dào
道
cháng
长
hóng
红
cán
惭
fù
父
lǎo
老
,
rào
绕
chéng
城
nóng
浓
bì
碧
jì
记
shān
山
chuān
川
wú
。
duān
无
cǐ
端
dì
此
chéng
地
liú
成
zhì
留
dìng
滞
,
zì
定
cóng
自
qú
从
yǒu
渠
sù
有
yuán
宿
缘
。