曲江秋

宋代 杨无咎
鸣鸠怨歇。对急雨过云,暗风吹热。漠漠稻田,差差柳岸,新沐青丝发。楼上素琴设。爱流水,随弦滑。深炷龙津,浓熏绛帏,博山频揭。 超绝。遥岑吐月。照苍茜、重重叠叠。恍然身在处,浑疑同泛,花舫波喷雪。滉漾醉魂醒,惊呼不是沤生灭。伫望久,空叹无才可赋,厌听鶗鴂。
míng jiū yuàn xiē duì guò yún   àn fēng chuī dào tián   chà chà liǔ àn   xīn qīng lóu shàng qín shè ài liú shuǐ   suí xián huá shēn zhù lóng jīn   nóng xūn jiàng wéi   shān pín jiē
chāo jué yáo cén yuè zhào cāng qiàn chóng chóng dié dié huǎng rán shēn zài chǔ   hún tóng fàn   huā fǎng pēn xuě huàng yàng zuì hún xǐng   jīng shì ōu shēng miè zhù wàng jiǔ   kōng tàn cái   yàn tīng jué