曲江秋

宋代 杨无咎
前山雨歇。爱竹树低阴,轩窗无热。珠箔半垂,清风细绕,萧萧吹华发。珍簟粲枕设。珊瑚瘦,琉璃滑。永日欹枕,知谁是伴,旧书重揭。 清绝。轻云淡月。梦同泛、沧波万叠。杯盘狼藉处,相扶就枕,欢笑歌翻雪。转棹小溪湾,人家灯火断明灭。正携手,无端惊回,槛外数声鶗鴂。
qián shān xiē ài zhú shù yīn   xuān chuāng zhū bàn chuí   qīng fēng rào   xiāo xiāo chuī huá zhēn diàn càn zhěn shè shān shòu   liú li huá yǒng zhěn   zhī shuí shì bàn   jiù shū zhòng jiē
qīng jué qīng yún dàn yuè mèng tóng fàn cāng wàn dié bēi pán láng chù   xiāng jiù zhěn   huān xiào fān xuě zhuǎn zhào xiǎo wān   rén jiā dēng huǒ duàn míng miè zhèng xié shǒu   duān jīng huí   kǎn wài shù shēng jué