曲江二首

唐代 李山甫
南山低对紫云楼,翠影红阴瑞气浮。一种是春长富贵, 大都为水也风流。争攀柳带千千手,间插花枝万万头。 独向江边最惆怅,满衣尘土避王侯。 江色沈天万草齐,暖烟晴霭自相迷。蜂怜杏蕊细香落, 莺坠柳条浓翠低。千队国娥轻似雪,一群公子醉如泥。 斜阳怪得长安动,陌上分飞万马蹄。
nán shān duì yún lóu   cuì yǐng hóng yīn ruì zhǒng shì chūn zhǎng guì  
wèi shuǐ fēng liú zhēng pān liǔ dài qiān qiān shǒu   jiān chā huā zhī wàn wàn tóu
xiàng jiāng biān zuì chóu chàng   mǎn chén wáng hóu
jiāng shěn tiān wàn cǎo   nuǎn yān qíng ǎi xiāng fēng lián xìng ruǐ xiāng luò  
yīng zhuì liǔ tiáo nóng cuì qiān duì guó é qīng xuě   qún gōng zuì
xié yáng guài de cháng ān dòng   shàng fēn fēi wàn