曲江

唐代 章碣
日照香尘逐马蹄,风吹浪溅几回堤。无穷罗绮填花径, 大半笙歌占麦畦。落絮却笼他树白,娇莺更学别禽啼。 只缘频燕蓬洲客,引得游人去似迷。
zhào xiāng chén zhú   fēng chuī làng jiàn huí qióng luó tián huā jìng  
bàn shēng zhàn mài luò què lóng shù bái   jiāo yīng gèng xué bié qín
zhī yuán pín yàn péng zhōu   yǐn de yóu rén shì