去杭州

唐代 元稹
房杜王魏之子孙,虽及百代为清门。骏骨凤毛真可贵, 冈头泽底促足论。去年江上识君面,爱君风貌情已敦。 与君言语见君性,灵府坦荡消尘烦。自兹心洽迹亦洽, 居常并榻游并轩。柳阴覆岸郑监水,李花压树韦公园。 每出新诗共联缀,闲因醉舞相牵援。时寻沙尾枫林夕, 夜摘兰丛衣露繁。今君别我欲何去,自言远结迢迢婚。 简书五府已再至,波涛万里酬一言。为君再拜赠君语, 愿君静听君勿喧。君名师范欲何范,君之烈祖遗范存。 永宁昔在抡鉴表,沙汰沉浊澄浚源。君今取友由取士, 得不别白清与浑。昔公事主尽忠谠,虽及死谏誓不谖。 今君佐藩如佐主,得不陈露酬所恩。昔公为善日不足, 假寐待旦朝至尊。今君三十朝未与,得不寸晷倍玙璠。 昔公令子尚贵主,公执舅礼妇执笲。返拜之仪自此绝, 关雎之化皎不昏。君今远娉奉明祀,得不齐励亲蘋蘩。 斯言皆为书佩带,然后别袂乃可扪。别袂可扪不可解, 解袂开帆凄别魂。魂摇江树鸟飞没,帆挂樯竿鸟尾翻。 翻风驾浪拍何处,直指杭州由上元。上元萧寺基址在, 杭州潮水霜雪屯。潮户迎潮击潮鼓,潮平潮退有潮痕。 得得为题罗刹石,古来非独伍员冤。
fáng wáng wèi zhī sūn   suī bǎi dài wéi qīng mén jùn fèng máo zhēn guì  
gāng tóu lùn nián jiāng shàng shí jūn miàn   ài jūn fēng mào qíng dūn
jūn yán jiàn jūn xìng   líng tǎn dàng xiāo chén fán xīn qià qià  
cháng bìng yóu bìng xuān liǔ yīn àn zhèng jiān shuǐ   huā shù wéi gōng yuán
měi chū xīn shī gòng lián zhuì   xián yīn zuì xiāng qiān yuán shí xún shā wěi fēng lín  
zhāi lán cóng fán jīn jūn bié   yán yuǎn jié tiáo tiáo hūn
jiǎn shū zài zhì   tāo wàn chóu yán wèi jūn zài bài zèng jūn  
yuàn jūn jìng tīng jūn xuān jūn míng shī fàn fàn   jūn zhī liè fàn cún
yǒng níng zài lūn jiàn biǎo   shā tài chén zhuó chéng jùn yuán jūn jīn yǒu yóu shì  
bié bái qīng hún gōng shì zhǔ jìn zhōng dǎng   suī jiàn shì xuān
jīn jūn zuǒ fān zuǒ zhǔ   chén chóu suǒ ēn gōng wéi shàn  
jiǎ mèi dài dàn cháo zhì zūn jīn jūn sān shí cháo wèi   cùn guǐ bèi fán
gōng lìng shàng guì zhǔ   gōng zhí jiù zhí fán fǎn bài zhī jué  
guān zhī huà jiǎo hūn jūn jīn yuǎn pīng fèng míng   qīn píng fán
yán jiē wéi shū pèi dài   rán hòu bié mèi nǎi mén bié mèi mén jiě  
jiě mèi kāi fān bié hún hún yáo jiāng shù niǎo fēi méi   fān guà qiáng gān 竿 niǎo wěi fān
fān fēng jià làng pāi chǔ   zhí zhǐ háng zhōu yóu shàng yuán shàng yuán xiāo zhǐ zài  
háng zhōu cháo shuǐ shuāng xuě tún cháo yíng cháo cháo   cháo píng cháo tuì 退 yǒu cháo hén
de de wèi luó chà shí   lái fēi yuán yuān