去妇怨

宋代 耶律铸
最苦人生生别离,匆匆轻别几时归。紫箫吹落燕南月,丽泽门开马似飞。 雨晴不定云来去,老雁叫云云不住。琵琶拨尽断肠声,断弦声断秋云莫。
zuì rén shēng shēng bié   cōng cōng qīng bié shí guī xiāo chuī luò yàn nán yuè   mén kāi shì fēi
qíng dìng yún lái   lǎo yàn jiào yún yún zhù pa jǐn duàn cháng shēng   duàn xián shēng duàn qiū yún