去妇怨

唐代 戴叔伦
出户不敢啼,风悲日凄凄。心知恩义绝,谁忍分明别。 下坂车辚辚,畏逢乡里亲。空持床前幔,却寄家中人。 忽辞王吉去,为是秋胡死。若比今日情,烦冤不相似。
chū gǎn   fēng bēi xīn zhī ēn jué   shuí rěn fēn míng bié
xià bǎn chē lín lín   wèi féng xiāng qīn kōng chí chuáng qián màn   què jiā zhōng rén
wáng   wéi shì qiū ruò jīn qíng   fán yuān xiāng