去妇叹五首 其二

明代 王守仁
依违出门去,欲行复迟迟。邻妪尽出别,强语含辛悲。 陋质容有缪,放逐理则宜。姑老籍相慰,缺乏多所资。 妾行长已矣,会面当无时。
wéi chū mén   xíng chí chí lín jǐn chū bié qiáng   hán xīn bēi    
lòu zhì róng yǒu móu   fàng zhú lǎo xiāng wèi quē   duō suǒ    
qiè háng zhǎng   huì miàn dāng shí