去妇

唐代 孟郊
君心匣中镜,一破不复全。妾心藕中丝,虽断犹牵连。 安知御轮士,今日翻回辕。一女事一夫,安可再移天。 君听去鹤言,哀哀七丝弦。
jūn xīn xiá zhōng jìng   quán qiè xīn ǒu zhōng   suī duàn yóu qiān lián
ān zhī lún shì   jīn fān huí yuán shì   ān zài tiān
jūn tīng yán   āi āi xián