鹊轩行

元代 胡奎
阿母昔年生子时,灵鹊群飞庭树枝。自从阿母生子后,一月一年来上楼。 人言鹊声能送喜,为报君家得贤子。十龄能读书,二十走马青云衢,三十得官东海隅。 阿母骑鸾上天去,故巢几度空山雨,鹊声犹绕庭前树。 子今远游天一方,不见白头在中堂,但闻唼唼鸣朝阳。 唼唼复唼唼,风吹庭树叶。叶落枝头还再生,安得母来闻鹊声。
ā nián shēng shí   líng què qún fēi tíng shù zhī cóng ā shēng hòu   yuè nián lái shàng lóu    
rén yán què shēng néng sòng   wèi bào jūn jiā xián shí líng néng shū èr   shí zǒu qīng yún sān   shí guān dōng hǎi    
ā luán shàng tiān   cháo kōng shān   què shēng yóu rào tíng qián shù  
zi jīn yuǎn yóu tiān fāng   jiàn bái tóu zài zhōng táng   dàn wén shà shà míng zhāo yáng  
shà shà shà shà   fēng chuī tíng shù luò zhī tóu hái zài shēng ān   lái wén què shēng