阙题

唐代 刘昚虚
道由白云尽,春与青溪长。 时有落花至,远闻流水香。 闲门向山路,深柳读书堂。 幽映每白日,清辉照衣裳。
dào yóu bái yún jǐn   chūn qīng zhǎng
shí yǒu luò huā zhì   yuǎn wén liú shuǐ xiāng
xián mén xiàng shān   shēn liǔ shū táng
yōu yìng měi bái   qīng huī zhào shang