阙题

明代 李昌祺
先生笃行士,小隐南麓边。芥视功与名,遗弃如浮烟。 造门非俗流,问字皆英贤。室空长物无,匡床但青毡。 世受静春学,潜心最精专。所以绝外慕,昕夕劳钻研。 斯文诚在兹,乐矣卒岁年。海㝢忽鼎沸,群氓弄戈鋋。 渠魁何狂愚,驰书敢相延。奋袂拂然起,仰首呼青天。 谁为夺我志,清白世所传。洒然携琴剑,乐道鉴鱼鸢。 从此勿相逼,清风激寒泉。当此丧乱际,三纲赖公全。 磊落贞松姿,霜雪愈挺然。九京不可作,星日芳名悬。 因诗寄深衷,叹息颓阳前。
xiān sheng xíng shì   xiǎo yǐn nán biān jiè shì gōng míng   yān    
zào mén fēi liú   wèn jiē yīng xián shì kōng cháng kuāng   chuáng dàn qīng zhān    
shì shòu jìng chūn xué   qián xīn zuì jīng zhuān suǒ jué wài xīn   láo zuān yán    
wén chéng zài   suì nián hǎi dǐng fèi qún   méng nòng chán    
kuí kuáng   chí shū gǎn xiāng yán fèn mèi rán yǎng   shǒu qīng tiān    
shuí wèi duó zhì   qīng bái shì suǒ chuán rán xié qín jiàn   dào jiàn yuān    
cóng xiāng   qīng fēng hán quán dāng sāng luàn sān   gāng lài gōng quán    
lěi luò zhēn sōng 姿   shuāng xuě tǐng rán jiǔ jīng zuò xīng   fāng míng xuán    
yīn shī shēn zhōng   tàn tuí yáng qián