阙题

宋代 陆文圭
区区抱瓮不辞劳,俯仰安能似桔槔。儿子从教耀车服,丈夫何用树旌旄。 但思有酒身无事,始信求田策最高。妄想虚憍无处著,退然敛手是英豪。
bào wèng láo   yǎng ān néng shì jié gāo ér zi cóng jiào yào chē 耀 zhàng   yòng shù jīng máo    
dàn yǒu jiǔ shēn shì   shǐ xìn qiú tián zuì gāo wàng xiǎng jiāo chǔ zhù tuì   rán 退 liǎn shǒu shì yīng háo