阙题

清代 陈忠平
青帝无方度最难,才抽新碧复摧残。倾天瑞雪偏妨日,作雨春风不了寒。 欲命九原沾沃溉,苟将一色弄斑斓。高端又是喧雷过,挂眼黑云剸未剸。
qīng fāng zuì nán   cái chōu xīn cuī cán qīng tiān ruì xuě piān fáng   zuò chūn fēng liǎo hán
mìng jiǔ yuán zhān gài   gǒu jiāng nòng bān lán gāo duān yòu shì xuān léi guò   guà yǎn hēi yún tuán wèi tuán