鹊踏枝 游园

清代 钟蕴
眼见秋来秋已尽。红蓼开残,秋也无光景。竹外渔歌低自应。 一溪落日平如镜。 薄暮轻寒霜降近。斗草篱边,翠色看犹嫩。怪煞主人常抱病。 从教芜秽黄花径。
yǎn jiàn qiū lái qiū jǐn hóng liǎo kāi cán   qiū guāng jǐng zhú wài yīng
luò píng jìng
qīng hán shuāng jiàng jìn dòu cǎo biān   cuì kàn yóu nèn guài shā zhǔ rén cháng bào bìng
cóng jiào huì huáng huā jìng