鹊踏枝六首 其一
神女当年曾解佩。绿满蘅芜,明月怀中坠。一别芳踪云雾晦。
人间那得情长醉。
独卧楼高常不寐。起倚银箫,古调新声试。静夜秋心谁可寄,珠圆字字皆凝泪。
shén
神
nǚ
女
dāng
当
nián
年
céng
曾
jiě
解
pèi
佩
。
。
lǜ
绿
mǎn
满
héng
蘅
wú
芜
,
míng
明
yuè
月
huái
怀
zhōng
中
zhuì
坠
。
。
yī
一
bié
别
fāng
芳
zōng
踪
yún
云
wù
雾
huì
晦
。
。
rén
人
jiān
间
nà
那
de
得
qíng
情
cháng
长
zuì
醉
。
。
dú
独
wò
卧
lóu
楼
gāo
高
cháng
常
bú
不
mèi
寐
。
。
qǐ
起
yǐ
倚
yín
银
xiāo
箫
,
gǔ
古
diào
调
xīn
新
shēng
声
shì
试
。
。
jìng
静
yè
夜
qiū
秋
xīn
心
shuí
谁
kě
可
jì
寄
,
zhū
珠
yuán
圆
zì
字
zì
字
jiē
皆
níng
凝
lèi
泪
。
。