鹊踏枝 过人家废园作

清代 龚自珍
漠漠春芜春不住。藤刺牵衣,碍却行人路。偏是无情偏解舞。 濛濛扑面皆飞絮。 绣院深沈谁是主。一朵孤花,墙角明如许。莫怨无人来折取。 花开不合阳春暮。
chūn chūn zhù téng qiān   ài què xíng rén piān shì qíng piān jiě
méng méng miàn jiē fēi
xiù yuàn shēn shěn shuí shì zhǔ duǒ huā   qiáng jiǎo míng yuàn rén lái zhé
huā kāi yáng chūn