鹊踏枝 丁亥端阳步冯正中“谁道闲情抛掷久”韵
应念骚人沉恨久。泽畔幽兰,岁岁香如旧。莫向江潭空酹酒,鱼龙惨淡吟魂瘦。
飘尽鬓华枯尽柳。片霎春韶,镜里何曾有?乍见湘灵舒羽袖,黛螺青到遥峰后。
yīng
应
niàn
念
sāo
骚
rén
人
chén
沉
hèn
恨
jiǔ
久
。
。
zé
泽
pàn
畔
yōu
幽
lán
兰
,
suì
岁
suì
岁
xiāng
香
rú
如
jiù
旧
。
。
mò
莫
xiàng
向
jiāng
江
tán
潭
kōng
空
lèi
酹
jiǔ
酒
,
yú
鱼
lóng
龙
cǎn
惨
dàn
淡
yín
吟
hún
魂
shòu
瘦
。
。
piāo
飘
jǐn
尽
bìn
鬓
huá
华
kū
枯
jǐn
尽
liǔ
柳
。
。
piàn
片
shà
霎
chūn
春
sháo
韶
,
jìng
镜
lǐ
里
hé
何
zēng
曾
yǒu
有
?
zhà
乍
jiàn
见
xiāng
湘
líng
灵
shū
舒
yǔ
羽
xiù
袖
,
dài
黛
luó
螺
qīng
青
dào
到
yáo
遥
fēng
峰
hòu
后
。
。