鹊踏枝

清代 吴灏
春雨秋云都不记。向晚微凉,悄坐浑无事。对著清尊还少味。 尘襟无计相回避。 几点素馨开叶底。促织声声,似告人应睡。梦落荒城香渐碎。 愁心又入秋霄里。
chūn qiū yún dōu xiàng wǎn wēi liáng   qiāo zuò hún shì duì zhù qīng zūn hái shǎo wèi
chén jīn xiāng huí
diǎn xīn kāi zhī shēng shēng   shì gào rén yīng shuì mèng luò huāng chéng xiāng jiàn suì
chóu xīn yòu qiū xiāo