鹊·晒翅

宋代 潘牥
拣尽南枝与北枝,风吹霜竹叶还稀。 旁人忧喜非吾事,且自梳翎向落晖。
jiǎn jǐn nán zhī běi zhī   fēng chuī shuāng zhú hái
páng rén yōu fēi shì   qiě shū líng xiàng luò huī