鹊桥仙 夜闻杜鹃

宋代 陆游
茅檐人静,蓬窗灯暗,春晚连江风雨。林莺巢燕总无声,但月夜、常啼杜宇。 催成清泪,惊残孤梦,又拣深枝飞去。故山犹自不堪听,况半世、飘然羁旅!
máo yán rén jìng   péng chuāng dēng àn   chūn wǎn lián jiāng fēng lín yīng cháo yàn zǒng shēng   dàn yuè cháng
cuī chéng qīng lèi   jīng cán mèng   yòu jiǎn shēn zhī fēi shān yóu kān tīng   kuàng bàn shì piāo rán