鹊桥仙 听古琴曲《高山流水》感怀
听山听水,无忧无怨,幸有清弦如是。用情谁似我痴深,何止这、今生前世。
琴幽琴雅,心宁心静,试问拈花之意。高山流水出胸怀,纤指上、便知天地。
tīng
听
shān
山
tīng
听
shuǐ
水
,
wú
无
yōu
忧
wú
无
yuàn
怨
,
xìng
幸
yǒu
有
qīng
清
xián
弦
rú
如
shì
是
。
。
yòng
用
qíng
情
shuí
谁
shì
似
wǒ
我
chī
痴
shēn
深
,
hé
何
zhǐ
止
zhè
这
、
、
jīn
今
shēng
生
qián
前
shì
世
。
。
qín
琴
yōu
幽
qín
琴
yǎ
雅
,
xīn
心
níng
宁
xīn
心
jìng
静
,
shì
试
wèn
问
niān
拈
huā
花
zhī
之
yì
意
。
。
gāo
高
shān
山
liú
流
shuǐ
水
chū
出
xiōng
胸
huái
怀
,
xiān
纤
zhǐ
指
shàng
上
、
、
biàn
便
zhī
知
tiān
天
dì
地
。
。