鹊桥仙十四首 其十三
梧桐叶下,新黄秋草,横卷边风痛饮。汉家征策几千寻,征不断、胡沙凛凛。
荒兮古路,零兮残菊,历遍经年霜浸。一枝折了自相簪,可染我、清衣香沁。
wú
梧
tóng
桐
yè
叶
xià
下
,
xīn
新
huáng
黄
qiū
秋
cǎo
草
,
héng
横
juǎn
卷
biān
边
fēng
风
tòng
痛
yǐn
饮
。
。
hàn
汉
jiā
家
zhēng
征
cè
策
jǐ
几
qiān
千
xún
寻
,
zhēng
征
bù
不
duàn
断
、
、
hú
胡
shā
沙
lǐn
凛
lǐn
凛
。
。
huāng
荒
xī
兮
gǔ
古
lù
路
,
líng
零
xī
兮
cán
残
jú
菊
,
lì
历
biàn
遍
jīng
经
nián
年
shuāng
霜
jìn
浸
。
。
yī
一
zhī
枝
zhé
折
le
了
zì
自
xiāng
相
zān
簪
,
kě
可
rǎn
染
wǒ
我
、
、
qīng
清
yī
衣
xiāng
香
qìn
沁
。
。