鹊桥仙·青林雨歇

宋代 黄升
青林雨歇,珠帘风细,人在绿阴庭院。夜来能有几多寒,已瘦了、梨花一半。宝钗无据,玉琴难托,合造一襟幽怨。云窗雾阁事茫茫,试与问、杏梁双燕。
qīng lín xiē   zhū lián fēng   rén zài 绿 yīn tíng yuàn lái néng yǒu duō hán   shòu le huā bàn bǎo chāi   qín nán tuō   zào jīn yōu yuàn yún chuāng shì máng máng   shì wèn xìng liáng shuāng yàn