鹊桥仙 其二

明代 夏言
横翠亭前,望宸楼下,秋水澄清彻底。此夜蟾光分外明,照大地、平铺如纸。 彩笔题诗,清尊对客,画妨笙歌盈耳。却忆长安几度看,那得似、青山故里。
héng cuì tíng qián   wàng chén lóu xià   qiū shuǐ chéng qīng chè chán guāng fèn wài míng   zhào píng zhǐ
cǎi shī   qīng zūn duì   huà fáng shēng yíng ěr què cháng ān kàn   de qīng shān