鹊桥仙·红摧绿锉

宋代 毛滂
红摧绿锉,莺愁蝶怨,满院落花风紧。醉乡好梦恰瞢腾,又冷落、一成吹醒。柔红不耐,暗香犹好,觑著翻成不忍。春心减尽眼长闲,更肯被、游丝牵引。
hóng cuī 绿 cuò   yīng chóu dié yuàn   mǎn yuàn luò huā fēng jǐn zuì xiāng hǎo mèng qià méng téng   yòu lěng luò chéng chuī xǐng róu hóng nài   àn xiāng yóu hǎo   zhù fān chéng rěn chūn xīn jiǎn jǐn yǎn zhǎng xián   gèng kěn bèi yóu qiān yǐn