鹊桥仙

宋代 杨炎正
思归时节,乍寒天气,总是离人愁绪。夜来无奈被西风,更吹做、一帘秋雨。 征衫拂泪,阑干倚醉,羞对黄花无语。寄书除是雁来时,又只恐、书成雁去。
guī shí jié   zhà hán tiān   zǒng shì rén chóu lái nài bèi 西 fēng   gèng chuī zuò lián qiū
zhēng shān lèi   lán gān zuì   xiū duì huáng huā shū chú shì yàn lái shí   yòu zhǐ kǒng shū chéng yàn