鹊桥仙

宋代 王之道
霜风擢霁,云涛涨晚,更觉我心弥壮。一尊谁与醉西风,辄莫负、高吟胜赏。 致君才术,康时事业,到底不容闲放。十年湖海共樵歌,何幸出、阳春绝唱。
shuāng fēng zhuó   yún tāo zhǎng wǎn   gèng jué xīn zhuàng zūn shuí zuì 西 fēng   zhé gāo yín shèng shǎng
zhì jūn cái shù   kāng shí shì   dào róng xián fàng shí nián hǎi gòng qiáo   xìng chū yáng chūn jué chàng