鹊桥仙

宋代 杜安世
别离情绪,多方开解,却免厌厌似醉。楼高终日倚阑干,目断有、千山万水。 妖娆薄媚,不禁抛摆,渐觉肌肤瘦悴。当初相见偶然间,不唤作、如今恁地。
bié qíng   duō fāng kāi jiě   què miǎn yān yān shì zuì lóu gāo zhōng lán gān   duàn yǒu qiān shān wàn shuǐ
yāo ráo báo mèi   jīn pāo bǎi   jiàn jué shòu cuì dāng chū xiāng jiàn ǒu rán jiān   huàn zuò jīn nèn